Thưa cùng khai giảng: Làm ơn giữ vẹn nguyên nụ cười của con ngày đầu tới lớp

Hoàng Anh Tú/TTVN

Làm ơn, làm ơn giữ vẹn nguyên những nụ cười của con ngày đầu tới lớp. Là đã đủ rồi. Nhiều hơn thì hãy khiến các con cười nhiều hơn nữa.

…………………..

Rất đồng cảm với tác giả bài viết. Với trẻ nhỏ cần phải tạo ra niềm vui trước khi tính đến học cái gì, học như thế nào. Phải làm sao cho các cháu thèm học, nghiện đến trường, khi đó mọi vấn đề của giáo dục và sự học sẽ được giải quyết ngon trớt. Tui tin như vậy.

Trần Quí Thanh

………………..

Giờ, 5/9 chẳng còn nhiều lấp lánh, háo hức như thuở trước. Cho đến lúc này tôi vẫn chẳng thể hiểu được vì sao các nhà quản lý giáo dục làm vậy nữa? Hoặc chuyển ngày khai giảng lên 15/8 hoặc nán đợi đến 5/9 để ngày khai giảng được “tay bắt mặt mừng” đúng nghĩa, được hân hoan và háo hức như ý nghĩa khai mở của nó. Cơ mà chẳng được! Những nhà quản lý giáo dục luôn có cách nghĩ của họ và luôn cho rằng nó đúng, nó tốt cho lũ trẻ mà không cần quan tâm đến cảm xúc của lũ trẻ huống chi là cảm xúc của một lão phụ huynh ất ơ như tôi.

5/9 không còn nhiều ý nghĩa với lũ trẻ khi mà chúng đã đi học được đến 2 tuần rồi. Ngày khai giảng nhiều trường thay vì đưa ra thông điệp cho năm học mới, truyền cho lũ trẻ sự hưng phấn, cảm hứng để chúng cùng quyết tâm, đặt ra mục tiêu thì họ chỉ tổng kết thành tích, kể lể những huân chương huy chương mà họ có được. Chỉ có lũ trẻ ngáp vặt hoặc nhăn nhó ngồi dưới nắng bị nghe cưỡng ép. Có nhiều lễ khai giảng dài như một trận bóng đá. Chỉ khác là trận bóng đá ấy nhạt nhẽo bởi các “cầu thủ” ban chuyền qua lại chứ chả tí gay cấn nào.

Tôi nghĩ về ngày khai giảng, hoặc thật ngắn gọn với thông điệp từ người đứng đầu trường, hoặc truyền cảm hứng mạnh mẽ đến học sinh, để học sinh làm trung tâm, bỏ “lễ” đi để nó thực sự thành “hội”. Tôi muốn thấy những Hiệu trưởng không phải là nhà quản lý mà phải là thuyền trưởng. Đừng để lũ trẻ nhìn Hiệu trưởng giống như một quan chức, biết đến hiệu trưởng qua những chữ ký, tên họ trên bằng khen. Trước khi trở thành Hiệu trưởng, xin nhớ cho, các anh chị cũng từng là giáo viên. Đừng “mất gốc” ấy trong tim lũ trẻ! Tôi và những đứa bạn của tôi cách đây 30 năm đã từng bật khóc khi cô giáo dạy Toán mà mình yêu mến vô vàn bỗng trở thành Hiệu phó rồi Hiệu trưởng, cô trở nên xa lạ với lũ chúng tôi khi ấy. Tổn thương đầu đời ấy khi họp lớp sau 30 năm đứa nào cũng nhớ.

Tôi nghĩ về từ “Lấp-Lánh” cho ngày khai giảng. Là những đôi mắt trong veo lấp lánh của lũ trẻ. Giá như thầy cô dành nhiều hơn một chút, một chút thôi, soi mình trong những ánh mắt lấp lánh kia của lũ trẻ. Giữ mình được ở trong ánh mắt lấp lánh ấy của lũ trẻ. Đừng khiến lũ trẻ cứ nhìn thấy mình là cụp mắt xuống hay ngó lơ chỗ khác. Tôi nghĩ đó là phần thưởng mà bất cứ một giáo viên yêu nghề nào cũng mong nhận được: Đôi mắt lấp lánh tin cậy của học trò dành cho mình. Thật tệ nếu thầy cô chẳng còn quan tâm đến việc học trò nhìn mình thế nào, mà chỉ quan tâm cha mẹ học sinh sẽ nhìn mình thế nào, các “sếp” và đồng nghiệp nhìn mình thế nào. Tiếc thay, vẫn còn những giáo viên như thế. Cái thước đo “hoàn thành nhiệm vụ” hoặc “hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ” lớn hơn cả hình ảnh lũ trẻ mình dạy những năm trước nối đuôi nhau về thăm nhân ngày khai giảng.

Lấp lánh ấy không phải từ những bài giảng trên lớp hay càng tuyệt đối không phải số điểm thầy cô chấm cho các con. Mà lấp lánh ấy là từ những cách mà chúng ta cư xử với nhau, suy nghĩ về nhau, quan tâm tới nhau. Không bài học nào hay bằng bài học mà chúng ta tự rút ra được từ cách người khác đối xử với mình và cách mình đối xử với người khác. Không điểm số nào quyết định việc các con thành người tử tế hay kẻ không ra gì. Mà điểm số làm người vốn được chấm bởi cách chúng ta sống.

Lấp lánh ơi! Lấp lánh à! Lấp lánh nữa đi những năm tháng học trò. Xin đừng ai đem nó lên những tấm mề đay, những bảng vàng thành tích để áp đặt, để kỳ vọng, để đòi hỏi những đứa trẻ này phải căng mình ra cọ sát – chà ủi bóng loáng cúp này, huy chương nọ.

Theo Trí thức Việt Nam

Link bài: Thưa cùng khai giảng: Làm ơn giữ vẹn nguyên nụ cười của con ngày đầu tới lớp

 

 

 

Bài viết liên quan

Bình luận

Required fields are marked *