40 năm… Mình đi tiếp những chặng đường

Tác giả: Hoàng Thị Minh (bài hồi đáp của “Gửi người tôi yêu“)

CẢM NHẬN

Sáng nay ông níu tay tôi

Đọc cho tôi nghe bài thơ ông viết

Tôi ngồi lặng nghe, rồi mải miết

Thả hồn mình, hồi ấy…40 năm…

 

Cái thời ấy bao cấp khó khăn

Tôi với ông rau cháo nuôi con lớn

Tình nghĩa vợ chồng chẳng bao giờ vơi bớt

Đi bên nhau thế mà đã gần cuối đời người…

 

Giữa thế giới đông triệu triệu người

Vợ chồng bên nhau là chữ duyên và nợ

Ông bảo con cái lớn lên rồi đi miết

Vợ chồng già cứ thế níu vào nhau…

 

Tình cảm chúng mình chẳng lung linh sắc màu

Khi tôi ốm, ông bưng từng ly sữa

Cũng như khi ông mệt, chẳng muốn ăn bát nữa

Tôi dỗ dành, ăn chút nữa đi ông!

 

Hạnh phúc cuối đời có bấy nhiêu thôi

Món quà ông tặng tôi bài thơ ông viết

Ông dân Toán chẳng giỏi văn như tôi biết

Thế mà sao vẫn rưng rưng lắm trong lòng…

Ông nhìn kìa bầu trời vẫn xanh trong

Mình vẫn nắm tay nhau dù ngày sau ai biết trước

Cảm ơn ông bài thơ lòng chân thật

40 năm… Mình đi tiếp những chặng đường!

Hoàng Thị Minh

Bài viết liên quan

Bình luận

Required fields are marked *